Cô đơn - Hà Đỗ -

Có những những nỗi buồn được con người, vô tình hay hữu ý che đi để rồi cuối cùng cùng những thói quen, những biểu hiện trái chiều được tạo ra và hình thành những chiếc mặt nạ giả tạo...

Chúng ta,  mỗi người đều đeo ít nhất một chiếc mặt nạ giả tạo do chính mình tạo ra, từ đó chúng ta  hình thành ít nhất một thói quen,  để che đi những khổ sở,  hỗn loạn từ sâu bên trong tâm hồn mình...

Bạn có biết những người ngủ nhiều là những người cô đơn?

Co-don-ha-do-1


Những người suốt ngày cố gắng tìm kiếm một mối liên hệ với bên ngoài thông qua thế giới ảo, để có thể trò chuyện,  giãi bày lòng mình với một ai đó, để quan tâm một ai đó và được quan tâm từ người khác, hay để cố tỏ ra bận rộn trá hình trong khi thực sự người đó đang một mình không có việc gì làm và đang vô cùng cô đơn...

Hoặc cũng có thể việc lướt điện thoại đã là một thói quen.  Khi cô độc quen rồi bạn có xu hướng chìm vào trong vô thức.  

Người bỗng dưng nói ít  lại hay nói thật nhanh để kết thúc trò chuyện hay đơn giản là đã quá lâu họ chưa được giao tiếp với bất kỳ ai rồi. Đây thường là những người đang muốn giấu những bí mật.

 Người cười quá nhiều cũng không hẳn là họ luôn vui mà đơn giản, là để che giấu nỗi buồn đang bốc hơi nghi ngút bên trong. 

Người tự mãn để che giấu tâm hồn nhạy cảm.

Người yêu đời lại che giấu những đêm dài nước mắt đẫm gối.

Người hạnh phúc che giấu những tháng ngày khổ đau.

Người make up quá đậm chỉ để che giấu khuôn mặt tự ti vì  nhợt nhạt.

 Người ăn mặc cầu kỳ lại cố làm mình nổi bật để che giấu tủi thân vì bị bỏ rơi trong đám đông.

 Bạn có biết nội tâm con người luôn rất phức tạp và có hai mặt.

Co-don-ha-do-2


Khi chúng ta còn bé, chúng ta đều bộc lộ cảm xúc rất tự nhiên nhưng càng lớn lên, chiếc mặt nạ giả tạo càng nhiều,  khối cảm xúc ấy bị nén lại, rồi cũng chỉ ném cho nó vỡ vụn, để tự mình  gồng gánh, gắng khứa đến chai lì,  để rồi cuối cùng cảm xúc không còn là cảm xúc nữa.  Nó bắt đầu hỗn loạn, đùn đẩy, chà đạp lẫn nhau trước những lời nói cổ vũ vô nghĩa như:  đừng buồn nữa, đừng khóc nữa,  đừng cáu giận, hãy vui lên đi...  Và  càng đè nén chúng ta lại càng cảm thấy khổ sở ở tận đáy lòng. Cảm thấy những thứ cảm xúc đó cũng chẳng còn là của chính mình mà là của ai đó, đang sống, quằn quại, cố gắng thoát ra khỏi sự đau đớn, khổ sở ấy.


 Vì thế đừng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài...

 Đừng cảm nhận một người chỉ bằng hành động.

 Đừng bắt họ từ bỏ một thói quen dù là vô bổ,  dù chỉ là  gắng công tốn sức.  Rất có thể những thói quen ấy xuất phát từ tâm trạng buồn thương đến chai sạn, hay đó là những thói quen khiến họ cảm thấy mình đang thực sự được giải phóng, thực sự đang được sống như chính mình bằng cả lý trí lẫn cảm xúc hỗn loạn.  Dùng trái tim  soi xét và bạn , tôi hay bất kì ai cũng sẽ có biện pháp.  Giúp họ mở lòng mình hay hỗ trợ họ nhận ra và từ bỏ một thói quen.

 Đừng hành hạ, trêu đùa một người chỉ vì họ xa lánh mọi người xung quanh.

Đừng cười một người chỉ vì họ cố làm mình trở nên nổi bật,  tất cả chỉ là họ đang tự ti thôi, chỉ là họ muốn mọi người chú ý, nhận ra sự tồn tại của mình chứ không phải một luồng không khí xấu lướt qua.

Hãy mở lòng...  Giúp một người tự kỳ trở nên hòa nhập.  

Giúp những người cô đơn trở nên hạnh phúc. 

Giúp những người tự tin trở nên tự tin hơn, bởi cuộc đời là những trái ngang.

Chẳng ai  chọn được hoàn cảnh,  địa vị, những chuyện xảy ra trong đời mình.

Tốt hơn là để họ buồn bã đau khổ,  chỉ cố nén lại, che giấu đi để sống tiếp,   từ đó hình thành những thói quen trong vô thức khó mà thay đổi được để tự chữa lành vết thương như một phản ứng tự nhiên và để sống tiếp qua những chuỗi ngày đau thương.  

Xã hội càng phát triển trái tim con người càng lạnh,  vì thế hãy mở lòng mình.  Một chút ấm áp trong hơi thở,  chút nồng nàn của trái tim,   một chút thật thà của khối óc,  vì một cuộc sống đỡ chật vật, một cuộc đời khi ngã xuống trong đau đớn, tuyệt vọng ta vẫn mỉm cười và nói rằng: Ít ra còn có những tình người,  che lấp những mất mát đau thương... 


Post a Comment

0 Comments