Case File #36 Preta - Organizing_Secrets

Hồ sơ số 36: Preta


Liam Macgregor đã thực hiện nhiều cuộc gọi đến các thành viên trong gia đình và bạn bè. Những đoạn sau, là những đoạn ghi âm liên quan đến anh ta để lại.

L: Mẹ này, con xin lỗi không gọi cho mẹ trong khoảng thời gian gần đây. Con bị công việc giữ lại, mẹ biết nó thế nào mà.

Mẹ: Mẹ biết mà con yêu, mẹ chỉ muốn nói với con là bố con không khỏe. Con nên về nhà sớm. Mẹ chỉ....không biết ông ấy còn chịu đựng được bao lâu nữa. Mẹ nghĩ ông ấy sẽ tốt đẹp hơn nếu ông ấy thấy con.

L: À...bố, con hiểu rồi mẹ. Con sẽ thử nói chuyện với đồng nghiệp ở chỗ làm. Con sẽ thử xem, con có thể xin nhận trước một phần công việc của con phải làm và hy vọng họ sẽ cho con nghỉ một hoặc hai ngày để...

Một tiếng động lớn có thể nghe thấy.

Mẹ: Liam, con yêu? Cái gì thế?

L: Con không biết. Âm thanh không phát ra từ chỗ con. Con nghĩ đó là căn hộ bên cạnh. Chờ con một chút, con sẽ đi kiểm tra.

Mẹ: Cẩn thận nhé Liam!

Có thể nghe thấy tiếng điện thoại Liam bỏ xuống và anh ấy rời khỏi nhà. Tiếng gõ cửa có thể nghe thấy trong vài phút trôi qua trong im lặng. Cuối cùng là cuộc nói chuyện thì thầm. Ngay sau đó Liam quay về căn hộ của mình.

L: Mẹ? Mẹ còn đó ở chứ?

Mẹ: Con yêu, con đã biết chuyện gì xảy ra chưa?

L: Không biết nữa. Con đến gõ cửa nhưng không ai trả lời. Một người hàng xóm khác đi ra và hỏi con đang làm gì. Con nói với cô ấy rằng con nghe thấy một tiếng động lớn và muốn kiểm tra xung quanh. Cô ấy nói với con là không có ai sống trong căn hộ đó một thời gian rồi. Nên con không biết có chuyện gì. Có lẽ một người vô gia cư đã vào đó? Chắc không phải chuyện của con.

Mẹ: Cẩn thận nhé Liam, con đâu biết người ta thế nào. Mẹ muốn con khóa cửa hàng đêm.

L: Tất nhiên.

Mẹ: Mẹ nói thật đấy.

L: Mẹ, con sống ở New York. Mẹ thực sự nghĩ con sẽ không khóa cửa căn hộ của mình à? Đó là tự mình tìm rắc rối đấy. Thôi, con phải đi rồi. Con phải đi gặp vài người đây.

Mẹ: Được rồi Liam. Mẹ yêu con, con yêu.

L: Con cũng yêu mẹ. Và....đừng lo, con sẽ tìm cách về thăm nhà.

Cuộc gọi tiếp theo là vài ngày sau đó, cho một người bạn của ông Macgregor.

Jon: A lô?

Liam: Chào Jon, Liam đây.

J: Ồ, chào anh bạn, có chuyện gì thế?

L: Con có một chút việc muốn nhờ ông...

J: Nói đi! Con biết là ta luôn sẵn sàng giúp con mà.

L: Dạ, con chắc là có người đã vào chiếm căn hộ bên cạnh con. Con biết ông là bạn của ông Matt và đã giúp cho con có căn hộ rẻ tiền ngay từ đầu con đến nơi này, nên con hy vọng ông có thể chuyển tin tức này cho ông ấy. Con biết ông ấy bận việc nhiều, ngoài việc sở hữu tòa nhà này, nên con nghĩ đây sẽ là quyết định đúng đắn.

J: Một tên chiếm nhà, hả? Không phải lần đầu...Ông đoán là con đã nghe...shi...

Tiếng Jon bị cắt ngang bởi tiếng động mạnh được phát ra từ bên cạnh Liam.

L: Đó. Chuyện đó tiếp tục xảy ra.

J: Chúa ơi, ồn quá. Nó làm tổn thương tai của ta rồi.

L: Nó phát ra từ căn hộ bên cạnh con. Những người lầu trên nói rằng căn hộ đó không có ai nhưng rõ ràng là không phải như vậy

J: Đúng rồi anh bạn, ông chắc chắn sẽ liên lạc với ông ấy tối nay khi ông ấy thức dậy. Ông sẽ đề nghị ông ấy đi xuống tòa nhà ngay lập tức sau đó nếu ông ấy có xuất hiện thì con đừng quá ngạc nhiên.

L: Tuyệt vời, con thật sự đánh giá cao điều đó! Một lần nữa, cảm ơn ông vì tất cả, nói chuyện với ông sau nhé.

J: Hẹn gặp lại!

Cuộc gọi tiếp theo đến từ tối hôm đó.

911: 911 đây, tình trạng khẩn cấp của anh là gì?

Liam: Chủ nhà của tôi vừa bị một người vô gia cư tấn công!

911: Vâng thưa ông, xin hãy bình tĩnh. Địa chỉ của ông là gì?

L: Phải, tôi sống ở *Redacted - Đối với những người có mặt bằng giải phóng xin vui lòng tham khảo báo cáo hoạt động* (**có thể đây là địa chỉ tác giả đã thay đổi), ngay tại tầng bảy.

Một sĩ quan đã được báo động và đang trên đường tới. Anh có an toàn không? Có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?

L: Tôi đã nhốt mình trong căn hộ của mình. Tôi nghĩ tôi an toàn, việc đó xảy ra trong căn hộ trống cạnh tôi. Chủ nhà đến đây sau khi tôi báo là có một người vào chiếm căn hộ ở đó. Khi chúng tôi mở cửa để kiểm tra bên trong... trong đó thật kinh tởm. Rác rưởi khắp nơi. Dù gì hai chúng tôi cũng vào đó để tống cổ bất cứ ai đi và... tôi không biết gì nữa. Chúng bắt ông ta. Nhanh lên, vì việc đó quá nhanh. Họ kéo ông ta vào phòng riêng và khóa cửa lại. Nên tôi chạy về đây để gọi 911. Chúa ơi, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng ông ta gào thét trong lo sợ...

Được rồi, thưa ngài, tôi yêu cầu ngài ở lại đây để...

L: Các tiếng hét dừng lại rồi.

Có thể nghe được tiếng động mạnh.

L: Chúa ơi, họ đang cố đột nhập.

911: Thưa ngài, có chỗ nào có thể trốn không?

L: Cái tủ. Tôi có thể trốn trong cái tủ.

Có thể nghe thấy tiếng điện thoại rơi xuống sàn nhà và cửa tủ cọt kẹt.

911: Thưa ngài?

Cuối cùng có thể nghe thấy tiếng động lớn, khi cửa chính mở ra và nó vọng lại từ bức tường. Một tiếng động kỳ lạ có thể nghe thấy. Như có ai đó đang nghiến răng lại với nhau. Bước chân của kẻ đột nhập nặng nề tạo ra tiếng động trên sàn gỗ cứng. Tiếng bước chân ồn ào này có thể được nghe vang vọng một thời gian trước khi chúng dừng lại và tiếng rít không phải tiếng người có thể nghe thấy. Có thể nghe thấy tiếng bước chân nhanh chóng bước vào phòng và cửa tủ quần áo bị xé toạc.

L: Chúa ơi! Mày là cái gì? Cái quái gì...

Tiếng la hét của ông L.Macgregor bất chợt tắt đi và tiếng rè bắt đầu làm nhiễu mọi âm thanh.

911: Thưa ngài? Ngài có sao không? Xin hãy trả lời tôi, cảnh sát vừa đến hiện trường!

Cuộc gọi dừng tại thời điểm này.

Khi cảnh sát đến, họ thấy Liam ngất xỉu trước tủ quần áo và cửa trước mở rộng với các ổ khóa bị cong một chút nhưng hoàn toàn bình thường. Căn hộ kế bên lại khóa một lần nữa. Cuối cùng, cảnh sát cũng mở cửa nhưng chỉ nhìn thấy một căn hộ trống không.

Cuối cùng ông Liam Macgregor cũng tỉnh lại, nhưng không nhớ được có kẻ xâm nhập ở căn hộ bên cạnh hay đơn thuần là đã gọi cầu cứu cảnh sát. Sau khi xin với cảnh sát rằng anh ta không muốn làm hỏng lịch trình làm việc của mình vì việc này, cảnh sát kết luận rằng đây là do một cơn rối loạn tâm thần. Anh ấy đã xin lỗi sĩ quan cảnh sát rất nhiều và nói sẽ đi điều trị nếu tình hình xấu đi.

Các cuộc gọi tiếp theo diễn ra một tuần sau đó.

Liam: Xin chào? Ai vậy?

Jon: Liam! Ông Jon đây!

L: Ồ chào Jon, ông có khỏe không?

J: Oh con biết đó, vẫn vậy. Dù sao ông muốn hỏi con tuần trước mọi thứ đã diễn ra với Matt như thế nào?

L: Tuần trước?

J: Vâng anh bạn, ông đã không nghe thấy gì từ Matt kể từ khi ông ấy đến chỗ của con để kiểm tra tiếng động đó. Không ai kể lại với ta. Điều gì đã xảy ra vậy?

L: Ồ... ừ, nó thực sự kỳ lạ. Con đã được tìm thấy nằm bất tỉnh trên sàn nhà của con bởi cảnh sát. Rõ ràng con đã gọi 911 hét lên vì điều gì đó. Họ nói con khẳng định rằng căn hộ kế bên bị bao phủ trong rác rưởi và ai đó đã tấn công ông Matt nhưng con không nhớ gì về nó. Khi họ kiểm tra căn hộ, họ thấy nó hoàn toàn trống rỗng và ông Matt không tìm thấy ở đâu. Họ đã tin con khi con nói con không nhớ gì hết và họ nghĩ nó chỉ là do căng thẳng hay gì đó khiến con phát hoảng . Vậy, ông Matt thực sự đã đi qua?

J: Chúa ơi. Vâng, con đã gọi cho ông sớm hôm đó phàn nàn về tiếng ồn, tiếng ồn mà ông nghe qua điện thoại nên ông đã nói chuyện với Matt. Ông ta sẽ đến đó ngay lập tức. Đó là lần cuối ông nói chuyện với ông ta.

L: Lạ thật...Tại sao con không thể nhớ gì hết?

J: Ông không biết, Liam nhưng ông nghĩ có lẽ con nênthu dọn một vài thứ và có thể đến chỗ ông - Hey. Tiếng gì vậy?

Chính tại thời điểm này, tiếng ồn náo nhiệt lại có thể nghe qua đường dây điện thoại. Nếu nghe kỹ hơn người ta có thể nghe được rằng nó bắt đầu từ trước trong cuộc trò chuyện của họ nhưng đây là giây phút đầu tiên nó phát ra tiếng lớn.

J: Liam? Còn đó không?

Cuối cùng điện thoại chìm vào tĩnh lặng và đường dây bị hỏng. Từ những gì chúng tôi thu thập Jon đến căn hộ để kiểm tra anh Macgregor nhưng tìm thấy cánh cửa bị khóa và không ai trả lời được. Chủ nhà là người duy nhất có chìa khóa mỗi căn hộ và ông ta không thể tìm thấy Liam nên Jon cuối cùng đã về nhà.

Liam:...xin chào?

Mẹ: Liam, con yêu, là mẹ đây. Mẹ xin lỗi... cha con đã qua đời.

L: Cái gì? Bố mất à? Con còn không biết ông ấy bị bệnh! Sao mẹ không nói với con hả ?

Mẹ: Cái gì? Liam, mẹ đã nói tháng trước bố con không được khỏe mà. Con yêu, con nói con sẽ cố tìm chút thời gian để ghé thăm bởi vì có thể ông sẽ qua đời. Sao con không về ? Con không sao chứ?

L: Con-con không nhớ bất cứ điều gì... cả. Sao? Sao con lại quên mấy thứ này chứ?

Mẹ: Liam hả? Giọng con lạ quá, có lẽ con nên về nhà. Nghe như có gì đó không ổn.

Có thể nghe thấy tiếng điện thoại rớt xuống sàn, kèm theo là tiếng Liam gào thét. Trước khi điện thoại tắt, người ta có thể nghe thấy tiếng động ồn ào.

Không ai thấy Liam Macgregor còn sống sau cú điện thoại này với mẹ anh ta. Sau khi tìm kiếm thông tin, chúng tôi đã tìm hiểu được vài thứ thú vị từ bạn bè anh ta. Nhiều người nói rằng Liam bắt đầu đãng trí sau khi bị rối loạn tâm thần. Anh ấy sẽ ngày càng quên đi nhiều hơn cho đến khi anh ấy quên cả năm tháng. Anh ta cũng đã chọn được một giọng nói New York mạnh mẽ sau khi sống ở khu vực này được vài năm, điều đó dường như biến mất nhanh chóng và anh ta trở lại cách nói chuyện cũ.

Cuối cùng chúng tôi biết rằng Jon Burrow đã đến gặp cảnh sát cùng vài bằng chứng. Họ không nghiêm túc với ông ấy nhưng chúng tôi có thể đón nhận thông tin này qua kênh của mình. Cuối cùng ông ta được đưa vào một cuộc phỏng vấn. Sau khi ngoan cố không chịu nói với chúng tôi bất cứ điều gì, cuối cùng ông ta đã suy sụp và tiết lộ những gì ông ta đã tìm thấy.


Interviewer (I): Ông Burrow, thành thật mà nói, chúng tôi là người duy nhất tin tưởng vào những điều ông muốn nói. Sẽ tốt cho mọi người nếu ông giúp chúng tôi.

J: Tôi không tin anh. Tôi nhận được các dự cảm xấu từ các anh nhưng... các anh nói đúng. Cảnh sát có lẽ sẽ không điều tra thêm nữa. Mẹ Liam gọi cho tôi. Anh thấy đấy, tôi ở cùng thành phố với Liam nên cô ấy có thông tin liên lạc của tôi phòng khi có chuyện xảy ra, Liam luôn là một chàng trai nhạy cảm.

Dù sao thì, cô ấy gọi tôi nói rằng cô ấy có một cuộc nói chuyện kỳ lạ với Liam. Cô ấy rất lo lắng. Tất nhiên, tôi cũng vậy. Tôi đã không gặp Liam khá lâu rồi và tôi biết có gì đó không ổn khi cô ấy đề cập đến anh ấy quên rằng bố anh ấy bệnh nặng gần chết.

Ngay lập tức tôi đi kiểm tra anh ta lần nữa. Tôi đã thử vài lần trước đó nhưng cửa lúc nào cũng khóa chặt và không ai trả lời. Lần này vẫn vậy nhưng tôi đã quyết tâm hơn một chút. Đủ quyết tâm hơn để kiểm tra thư của anh ấy và đó là nơi tôi tìm thấy những thứ này.

Mr. Burrow rút ví ra và tháo bỏ vài mảnh giấy báo đã gấp lại. Trên mỗi tờ báo có bản phác thảo về một hình người. Nó có cặp mắt nhọn, một cái cổ và cánh tay bị kéo dài, có vẻ như là mặc rác hay giẻ rách, và có hàm răng khổng lồ cố gắng để được chứa trong một cái miệng cỡ trung bình. Những từ được viết trên những phác thảo như "Kẻ tấn công?" "Sống trong căn hộ", "Trốn cái này, tìm cái này", và "Chạy".

J: Người này có tấn công Liam không? Tôi có cảm giác rằng sự yếu đuối về tinh thần của anh ta cuối cùng cũng bắt kịp anh ta và một số kẻ quái dị đang lợi dụng anh ta.

I: Tôi e là tôi không biết. Tôi chỉ thu thập thông tin, ông Burrow. Nhưng tôi sẽ gởi những thông tin này cho bộ phận thích hợp. Tốt nhất là ông nên quên là ông đã thấy cái này. Tiếp tục cuộc sống của mình và chúng tôi sẽ tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với Liam Macgregor.

J: Thật là nhảm nhí! Anh ấy có thể sắp chết! Tên khốn này có thể đang tra tấn anh ấy và bọn anh chỉ việc lờ đi những tiếng kêu cứu rõ ràng sao? Chết tiệt...

Jon Burrow đã giận dữ rời khỏi tòa nhà mà chúng tôi dùng làm văn phòng tạm thời. Các đặc vụ hỏi liệu họ có nên đưa Mr. Burrow xuống và bịt miệng ông ta. Nhưng mọi thứ vẫn ổn khi quan sát ông ta và xem liệu ông ta có liên hệ với thực thể mà đã được xác nhận là có liên quan hay không.

Theo dõi Mr. Burrow đã cho phép chúng ta thấy anh ta tìm ra một cặp cắt thép từ cửa hàng dụng cụ và dẫn thẳng đến căn hộ của ông Macgregor. Nhiều giờ trôi qua và ông Burrow không được nhìn thấy rời khỏi tòa nhà. Cuối cùng, các đặc vụ được phép vào trong tòa nhà.

Đặc vụ Will Patterson và Tim Henders đã vào trong tòa nhà, được nối dây đầy đủ với thiết bị ghi âm. Hai đặc vụ cuối cùng đã bước lên tầng căn hộ của ông Macgregor, thấy rằng toàn bộ cấp độ không có sức mạnh . Mọi cánh cửa trên tầng đều rộng mở, kiểm tra qua vài căn hộ khác để tìm thấy dấu hiệu của tranh đấu và các căn hộ bị bỏ hoang trong ít nhất vài ngày do thực phẩm mục rữa mà không tìm thấy xác chết.

Các đặc vụ đã tiếp cận cửa nhà Macgregor nhận thấy rằng nó được đóng, gần đây thì bị đá vào. Ổ khóa bị bẻ gãy và dây xích đã bị cắt và bây giờ đang nằm trên sàn. Cái này có thể là do ông Burrow và cái dao cắt thép của ông ta. Các đặc vụ mở cửa và dường như đã ngửi phải một mùi hôi thối tồi tệ, do phản ứng của họ, cả hai người ho và lùi xa cánh cửa. Các đặc vụ cuối cùng lẻn vào phòng để nhìn thấy một cảnh tượng rung động: những người thuê nhà trên tầng này đang trong những giai đoạn khác nhau của sự phân hủy, thiếu nhiều phần thịt hay tứ chi khác nhau. Vết cắn lớn, khá dễ thấy trên xác chết.

Một người lặng lẽ di chuyển xa hơn vào căn hộ nhưng cả hai dừng lại ngay khi tiếng nhai có thể nghe thấy từ phòng ngủ phía sau. Đặc vụ Patterson yêu cầu cho đặc vụ Henders lên vị trí và cả hai người chuẩn bị vũ khí. Đặc vụ Hender tiếp cận cánh cửa và nhìn qua một vết nứt nơi người ta có thể nhìn thấy một hình người gù lưng ở góc sau của căn phòng. Đặc vụ Hender mở cửa phòng ngủ nhưng nó kêu cót két giữa chừng. Những hình tượng bị cong vẹo để tiết lộ một sinh vật rất giống thực thể trong bản phác thảo của ông Macgregor. Đó là một hình người cao lớn và hốc hác với làn da nhợt nhạt ốm yếu và cái cổ dường như bắt chước giống như của một con hươu cao cổ với hàm răng dường như quá lớn so với cái miệng mà chúng trú ngụ.

Thực thể bắt đầu co giật một cách kích động khiến răng nó rung động và tiết lộ nguồn gốc của những tiếng động ồn ào khi nãy. Với một cảnh báo nhỏ, sinh vật tiến về phía trước với tốc độ đáng sợ và mở miệng ra quanh đầu của mật vụ Henders. Vào thời điểm này, đặc vụ Patterson đã giải phóng vũ khí của mình và bắn ra vài phát, ngay lập tức anh chạy ra khỏi phòng. Một tiếng rắc rắc lớn có thể nghe thấy khi răng nó cắn vào cổ của nhân viên Henders và máy ảnh của anh ta dính đầy máu.

Đặc vụ Patterson chạy đến phòng trước, khi đó nghe thấy tiếng ồn ào phía sau lưng anh ta. Anh ta không quay lại và thay vào đó là làm một cú chạy nước rút tới chỗ cầu thang. Anh ta được nhìn thấy đang cố xé toạc cánh cửa trước khi một bàn tay nhợt nhạt che mặt và vì thế máy quay của anh ta. Máy quay bị đập mạnh đến mức nó dừng ghi hình.

Tại thời điểm này, một đội hình đầy đủ đã được cử đến để hạ gục thực thể này. Nhiệm vụ này là một nhiệm vụ ngắn tuy nhiên khi họ đến tòa nhà, thực thể đã biến mất. Đặc vụ Henders đã bị mất đầu và cơ thể được phục chế để nghiên cứu. Đặc vụ Patterson được tìm thấy đã bị ngất ở hành lang và cuối cùng cũng được phục hồi, cho dù đã mất trí nhớ từ thời điểm đó tới tuần trước. Đội đã xác định được hầu hết các thi thể trong căn hộ kể cả thi thể tươi của Jon Burrow.

Phân tích: Thực thể gặp phải đã được chốt là Preta. Preta là một loại lai giữa xác sống/ma thường được thấy ở các nước châu Á, mặc dù chúng thỉnh thoảng được nhìn thấy bên ngoài châu Á. Pretas thường ăn thức ăn hoặc khối lượng vô cơ để nuôi cảm giác thèm ăn vượt xa con người bình thường, nhưng có vẻ như đây là một dạng đột biến. Thay vào đó, không thể tin rằng chúng có thể ăn cả con người và ký ức của họ như con này. Mặc dù nó đã chuyển đến một khu vực săn bắn mới để tránh chúng tôi, chúng tôi tin rằng cuối cùng nó sẽ xuất hiện và nếu nó giống như các Pretas khác thì chúng tôi có các phương thức ngăn chặn.

Hồ sơ vụ án: Đình chỉ.

Có vẻ như tôi có lời xin lỗi. Những vất vả và mồ hôi của tôi đổ vô sự trả thù của cá nhân mình, đã cướp đi khoảng thời gian cần thiết để chia sẻ với các bạn những kiệt tác rùng rợn. Tôi thấy mình đang ở một vị trí khá độc đáo, nơi thời gian hoàn toàn đứng về phía mình và tôi vẫn cảm thấy gánh nặng của những năm tháng đè nặng trên lưng mình.

Nhưng bạn đã không chờ đợi lâu như vậy chỉ để lắng nghe người bạn cũ của mình rên rỉ về những chuyện riêng tư của anh ấy. Ồ không, bạn đã chờ đợi và chờ đợi để nó ăn vào máu, thành sự ham muốn xấu xa của bạn và tôi sẽ phải chịu đựng nó. Tôi sẽ nhấn chìm sự ham muốn của bạn để phá hủy nó trong một màn trình diễn của mọi thời đại (khúc này hơi rối não). Chỉ là, xin đừng quên tôi khi tôi đi và đừng đổ lỗi cho tôi về những gì tôi sẽ làm.

Có nhiều thứ cho thế giới này hơn là một cái chết khủng khiếp. Có sức mạnh trong những điều nhỏ nhặt, bất kể bạn có chọn xem chúng hay không..

-Tattle

Post a Comment

0 Comments