Case File #30 The woman and the music box - Organizing_Secrets

Hồ sơ số 30: Người phụ nữ và chiếc hộp nhạc



Hồ sơ: 047-357

Ngày: 07/07/1993
Địa điểm: Nhật Bản
Chủ thể: Robert Bacon
Entity: Onryo


Đoạn phim sau đây lấy từ một máy quay video được tìm thấy trên nền rừng Aokigahara bởi nhân viên của khu rừng. Sau khi xem đoạn phim trước đó, có thể chắc chắn rằng chiếc camera này thuộc về Robert Bacon, một người đàn ông đã mất tích sau khi tới Nhật Bản trong một chuyến công tác / nghỉ mát. Chính quyền địa phương coi đó là một vụ tự sát và giữ kín chuyện này, vì đó là một người nước ngoài đã qua đời tại đây.

Đoạn phim trước đó vẽ nên một bức tranh sơ lược về con người của Robert Bacon. Điều này có thể giúp những người sau này đọc Hồ sơ hiểu rõ hơn, bởi ta có thể thấy anh ta trong những hoàn cảnh khó khăn và chúng ảnh hưởng đến tính cách của anh ta như thế nào.

Không rõ ngày tháng chính xác của đoạn phim này, nhưng có vẻ như là khoảng giữa đông tới đầu mùa xuân năm 1993, do có tuyết rơi trên cửa sổ trong clip.

Camera được đặt trên bàn trong khi Bacon đứng mấp mé ngoài khung hình.


Bacon: (Nói chuyện điện thoại với ai đó) Đúng đó mẹ, đừng lo lắng về chuyện đó. Chức vụ mới này có vẻ hơi vất vả một chút, nhưng con không còn là quản lý cấp trung nữa. Vâng. Vâng. Con biết rồi. Mhm. Không, con sẽ không để Carl chèn ép con đâu. Vâng, con biết mẹ nghĩ hắn ta là trái cây. Không, con sẽ không để yên đâu cho hắn muốn làm gì thì làm đâu. Vâng. Xem này, bây giờ thì con và hắn ta ngang bậc rồi. Từ bây giờ, hắn không còn có quyền sai bảo con nữa. Oh, còn nữa, có vẻ như họ sẽ đưa con đi cùng tới tham dự cái Hội nghị Nhật Bản lớn đó. Chuyện này thực sự quan trọng đấy. Vâng. Con có thể tiến xa hơn nếu qua được trót lọt chuyến này. Được rồi. Con yêu mẹ. Con sẽ gọi lại sau nhé.

Bacon cúp máy và nhấc camera lên.

Bacon: Tôi không còn là một nhân viên cấp thấp chuyên xử lý số liệu và làm việc giấy tờ nữa. Bây giờ tôi quản lý người khác. Hehe, họ cho tôi nguyên một tầng trong tòa nhà để phụ trách. Công sức cuối cùng cũng được đền đáp. Thật không may là Carl phụ trách cái tầng ngay dưới tầng của tôi, vì vậy tôi đoán là sẽ phải gặp mặt hắn thường xuyên. Nhưng giờ thì cả hai đều ngang hàng rồi.

Chuông cửa reo.

Bacon: Oh! Tôi phải đi đây! Bữa tiệc sắp diễn ra rồi.

Camera tắt.

Đoạn clip tiếp theo xuất hiện ngay trước khi Robert tới Nhật.

Bacon đang xếp quần áo vào túi.


Bacon: Có quyết định chính thức rồi! Tôi sẽ tới Hội nghị Nhật Bản. Carl và tôi đều rượt đuổi nhau sát nút, nhưng có vẻ tôi có kết quả làm việc tốt hơn, nên họ quyết định tôi là “nhân sự cấp cao”. Quá tuyệt!

Đoạn phim chuyển tới cảnh Bacon ở sân bay.

Bacon: Ôi đệch. Rõ ràng là đã có một số "sai sót" trong số liệu của Carl. Hắn ta sẽ đi cùng chúng tôi, và có vẻ như là sẽ ở chung phòng với tôi, do bị thêm vào phút cuối. Sao cũng được. Chuyện đó không quá quan trọng. Chúng tôi sẽ tham dự hội nghị, và sau đó tôi sẽ dành phần thời gian rảnh rỗi còn lại của mình tránh xa những người khác. Đặc biệt là Carl.

Đột nhiên, một người đàn ông lún phún râu nhảy vào trong khung hình và quàng tay lên cổ Bacon.

Carl: Bạn yêu quý! Đã chuẩn bị và sẵn sàng tới Nhật Bản chưa? Tôi nghe đồn là bộ phim sắp chiếu trên chuyến bay là Encino Man! Cậu có tin được không? Quá đỉnh luôn!

Bacon trông cực kỳ khó chịu và đẩy Carl ra khỏi anh ta trước khi tắt máy quay.

Camera tập trung vào cảnh Bacon bước đi trong một con hẻm ở Nhật Bản. Lúc này, có vẻ như Carl là người cầm máy.


Bacon: Nhắc lại giùm tôi tại sao chúng ta lại đi tới cái con hẻm bẩn thỉu này? Chúng ta thậm chí chẳng còn ở Tokyo nữa!

Carl: Thôi nào! Tôi đã nói với cậu là tôi có nghe những điều tuyệt vời về nơi này rồi mà. Rõ ràng là chủ cửa hàng này có những món đồ rùng rợn bị ma ám. Kiểu dạng như đồ cổ ấy! Người đàn ông cho tôi tấm danh thiếp về nơi này đã khẳng định rằng nó sẽ thay đổi cuộc đời tôi.

Bacon: Vậy nên cậu lôi tôi đi cùng?

Carl: Chuẩn luôn! Tôi không muốn đi đến một cửa hàng bị ma ám một mình, vì vậy tôi lôi cậu đi cùng, người bạn thân nhất của tôi.

Bacon: Vui quá đi...

Cả hai bước vào một cửa hàng cũ kỹ ở phía sau của con hẻm. Ở cửa tiệm trưng bày những biểu tượng may mắn và bùa giấy. Phần còn lại của cửa hàng là đủ các đồ vật bụi bặm với hình dạng khác nhau.

Bacon: Chết tiệt, tôi sẽ bị dị ứng với cái đám bụi và vi khuẩn này cho mà xem.

Đột nhiên một tiếng ho vang lên từ phía sau cửa hàng làm cả hai giật mình. Một ông lão tới gần họ, miệng cười mỉm.

Ông Lão: Oh xin chào, các cậu là người Mỹ đúng không?

Bacon: Uhhh. Vâng. "Bạn" của tôi đã nghe về cửa hàng của ông và đưa tôi đến đây. Cậu ta tin là tất cả các món hàng của ông đều bị… ma ám.

Ông Lão cười vang.

Ông Lão: Hai người rất giỏi khi tìm được cửa hàng của tôi. Đây không phải là nơi dễ tìm đâu. Và đúng, nhiều thứ ở đây có quá khứ đen tối. Những món đồ lưu niệm đích thực được chôn sâu trong những cảm xúc tăm tối nhất. Nỗi đau khổ cũng có giá trị của nó.

Bacon: Err... phải rồi.

Carl: Ông cụ là một nhà thơ đấy!

Ông Lão: Vậy hai người làm thế nào mà tìm được tôi và kho báu của tôi?

Carl đưa cho người đàn ông tấm danh thiếp.

Carl: Tôi đã thắng được tấm danh thiếp này trong một ván cờ shogi tại Tokyo.

Bacon: Shogi? Cậu đánh bạc à ?! Chúng ta không được phép đán-

Carl: Chúng ta được tự do làm những gì mình muốn mà. Tôi chẳng làm gì sai cả.

Ông Lão: Cậu đã thắng được tấm danh thiếp của tôi ư? Một thứ kỳ lạ để đem ra cá cược.

Carl: Tôi đã làm anh ta nhẵn túi. Anh ta nói với tôi rằng anh ta có một bí mật cuối cùng để đem ra cá cược. Nghĩ lại thì, trận đấu cuối cùng đó quá dễ với tôi. Hmm. Tôi tự hỏi không biết liệu anh ta có cố tình gài bẫy để tôi có được tấm danh thiếp của ông hay không. Hahaha. Mà thôi, nghĩ mãi về nó cũng chẳng có ích lợi gì.

Ông Lão: Dù thế nào thì, hai cậu có thể tham quan cửa hàng của tôi. Hãy hỏi tôi nếu các cậu có thắc mắc gì.

Carl và Bacon đi lang thang trong cửa hàng cho đến khi Carl cảm thấy bị cuốn hút bởi một chiếc hộp nhỏ. Anh ta gọi Bacon tới để xem nó.

Bacon: Cậu đoán nó là gì?

Carl: Ôi trời, tôi không biết nhưng nó đẹp đấy chứ. Hãy xem những màu sắc xoắn cuộn này. Trông như thể lớp xăng dầu nổi trên một vũng nước.

Bacon: Cậu có khiếu thẩm mỹ thật kỳ cục. OK, tôi nghĩ là tôi thấy một đường may ở đây.

Bacon nhấc chiếc hộp lên và loay hoay với nó trong giây lát, và đột nhiên làm hỏng lớp bọc, tuy nhiên trong lúc cố gắng mở hộp, anh ta đánh rơi nó xuống đất khiến nó vỡ làm đôi.

Carl: Ồ. Rõ ràng đó là một chiếc hộp nhạc...

Bacon: Đệch.

Cái hộp nhạc bắt đầu chơi một bài hát lạ lùng. Giai điệu giống như mấy bài hát của trẻ con kiểu như Mary Had A Little Lamb hoặc Twinkle Twinkle Little Star, nhưng ẩn dưới giai điệu trẻ con này là sự chuyển hợp âm kỳ quái. Khi kết hợp với giai điệu chính, nó tạo ra một bài hát rùng rợn. Sau cùng, âm lượng của giai điệu chính trở nên lớn hơn, át hoàn toàn chuyển hợp âm, nhưng rồi nó cứ lặp lại liên tục, và càng về sau càng phát âm to hơn. Thế rồi bài hát dừng lại đột ngột.

Carl: Cái thứ đó...

Bacon: Chắc là tôi đã làm hỏng gì đó ở bên trong khi đánh rơi cái hộp. Không ai lại muốn nghe cái bài hát quỷ quái như thế trong một cái hộp nhạc cả. Chúa ơi. Chỉ nghĩ về nó thôi mà tôi đã nổi hết cả da gà.

Carl: Uh oh...

Ông Lão đi tới chỗ bọn họ và nhìn chằm chằm vào hộp nhạc vỡ.

Ông Lão: Ồ...

Ông ta ngước lên nhìn Bacon và biểu hiện sự giận dữ tột cùng trong một tích tắc, nhưng nó nhanh chóng biến mất, và ông ta lại tiếp tục nụ cười nhã nhặn của mình.

Ông Lão: Ah, đừng lo. Tôi có thể sửa cái hộp đó.

Bacon: Tôi xin lỗi. Cái nắp bị kẹt và tôi đã kéo nó quá mạnh. Thế là tôi làm rơi nó và... Tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Nếu phải đền tiền thì tôi sẵn lòng. Tôi không hề có ý vào cửa hàng của ông rồi làm rơi vỡ các thứ như thế này.

Ông Lão: Không, không. Thực sự không có vấn đề gì đâu. Tuy nhiên, tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải đóng cửa hàng rồi. Tôi có một số việc khác phải lo.

Ông Lão tiễn hai người ra cửa.

Ông Lão: Oh, trước khi chia tay, tôi cho hai cậu một lời khuyên nhé?

Bacon: Vâng?

Ông Lão: Gần đây có một khu rừng rất đẹp tên là Aokigahara. Nếu hai cậu tới đây du lịch thì tôi khuyên hai cậu nên tới đó thăm thú.

Bacon: Tôi sẽ ghi nhớ điều đó! Cảm ơn ông nhiều.

Hai người rời khỏi cửa hàng, và Ông Lão nhìn dõi theo họ suốt quãng đường đó.

Bacon: Đệch, ghê vãi.

Carl: Đừng lo. Ông ấy hoàn toàn tha thứ cho việc cậu làm rơi vỡ món đồ cũ kĩ đó của ổng.

Bacon: Đó là lỗi của cậu, chính vì cậu mà chúng ta mới tới đó đấy!

Hình ảnh trên camera bị biến dạng một chút khi hai người ra khỏi con hẻm.

Carl: Này, cậu có muốn đi tham quan cái khu rừng đó không?

Sự biến dạng trở nên trầm trọng hơn, và có một giai điệu yếu ớt vang lên giữa tiếng rè nhiễu.

Nó giống với giai điệu của chiếc hộp nhạc.

Camera bật lên cho thấy cảnh một phòng khách sạn vào ban đêm. Bacon và Carl dường như đang ngủ trên giường, không rõ là ai đã bật máy quay lên và đặt ống kính hướng vào giường của họ.

Đột nhiên màn hình bị nhiễu và ta có thể nghe thấy giai điệu yếu ớt kia lại vang lên một lần nữa. Một hình người mảnh dẻ có thể được nhìn thấy trong cửa sổ. Sự nhiễu loạn tăng lên dần rồi bất ngờ dừng lại, và có tiếng cửa chính được mở ra.

Có một số người mặc đồ trùm kín đầu bước vào căn phòng. Họ cầm một loại bùa chú gì đó và treo chúng lên trên hai chiếc giường. Một kẻ trong số đó cầm một biểu tượng tâm linh. Những kẻ đó nhìn xuống Carl và Bacon, trước khi thì thầm một điều gì đó. Một tên trong nhóm lấy ra một chiếc khăn, thấm chất lỏng từ một cái chai vào đó, rồi phủ nó lên mặt Carl. Sau đó, vài tên còn lại lôi Carl ra khỏi khung hình. Một tên khác quay người lại và trông thấy chiếc camera. Tên đó nhanh chóng bước tới và tắt máy quay đi, nhưng camera đã kịp ghi lại hình ảnh chiếc mặt nạ bằng sứ mà kẻ đó đeo trên mặt.

Cảnh quay tiếp theo cho thấy Bacon đang ở bến tàu điện ngầm, trông rất mệt mỏi.


Bacon: Carl đã bỏ tôi lại, cái tên khốn đó. Hắn hào hứng với việc lôi tôi đi khắp nơi, và rồi đột nhiên biến mất. Đệch, đúng vào lúc mà tôi đang có chút thiện cảm hơn với hắn rồi. Dù sao đi nữa, tôi đã quyết định là sẽ tới tìm ở cái khu rừng mà ông lão kia nhắc tới. Tôi không biết tại sao, chỉ là tôi không thể bỏ nó ra khỏi đầu được.

Bacon nói nhỏ dần và ngồi im lặng trong hai mươi phút với chiếc camera bên cạnh. Sự kiện duy nhất đáng chú ý là vào một tích tắc, âm thanh từ chiếc hộp nhạc có thể được nghe thấy, nhưng nó quá nhỏ và yếu ớt đến mức chẳng đáng để đi sâu tìm hiểu làm gì.

Đoạn clip tiếp theo cho thấy Bacon đang bước đến lối vào Aokigahara.


Bacon: Nơi này chẳng hề... đẹp như tôi nghĩ. Trên thực tế, trông nó khá là rùng rợn. Và tất cả những người khác đâu? Không phải nơi này là một điểm du lịch sao? Ah, sao cũng được, chắc tôi lại suy nghĩ thái quá rồi.

Bacon vào rừng và bắt đầu bước dọc theo con đường. Theo một chu kỳ đều đặn, cảnh quay trở nên hơi méo mó và âm thanh của chiếc hộp nhạc có thể nghe thấy vang vọng ở xa. Tuy nhiên, có vẻ như Bacon không thể nghe thấy nó.
Cuối cùng, anh ta bước đến một gốc cây trong một khoảng rừng trống. Bacon đi tới gốc cây và ngồi xuống, đột nhiên giai điệu trong hộp nhạc cất lên ngay sau lưng anh. Bacon có thể nghe thấy nó, bởi anh ta kêu lên và quay người lại. Không có gì ở đó cả. Anh ta nhìn xuống và lấy tay bới đống lá trên mặt đất. Bên dưới đám lá là chiếc hộp nhạc, đã được sửa và đang hoạt động.

Điều này dường như làm Bacon hoảng sợ, bởi anh ta nhanh chóng đóng hộp lại và bỏ đi. Anh ta quay ngược trở lại con đường mà anh ta đi lúc trước, nhưng dừng lại đột ngột khi tới một quầy thông tin. Chiếc hộp nhạc đang nằm trên quầy, nắp mở và đang chơi bản nhạc đó.

Bacon kinh hãi, và trong cơn hoảng loạn của mình, rời khỏi con đường chính và chạy sâu vào rừng hơn. Tại thời điểm này, giai điệu của hộp nhạc có thể được nghe thấy rất to vang vọng khắp khu rừng.

Bacon đột ngột đổi hướng chạy và bắt gặp một người phụ nữ nhợt nhạt. Anh ta thở hắt ra và tới gần cô ta.


Bacon: Uhh... cô gì ơi. Tôi đang... bị lạc. Cô có… cô có nói tiếng Anh khôn-

Bacon dừng lại giữa chừng và camera lướt xuống ghi hình những gì anh ta đang nhìn thấy. Người phụ nữ đang nắm chặt cái hộp nhạc trong tay.

Anh ta ngước lên và vẻ khuôn mặt của cô ta biến đổi trông hết sức kinh dị. Hàm của cô ta long ra khỏi khớp và mở rộng, răng cô trở nên sắc nhọn như dao cạo, và đôi mắt cô ta trắng đục. Cô ta bắt đầu chậm rãi bước về phía Bacon, để lại dư ảnh đáng sợ sau mỗi bước chân. Nó trông giống như có một hình ảnh khác của cô ta chồng lên hình ảnh thực, nhưng phần hình ảnh chồng lên bị biến dạng thành những tư thế kỳ quái và dị thường.

Bacon quay lưng và chạy trốn sâu hơn vào Aokigahara.

Đến thời điểm này, đoạn phim trở nên rất rời rạc và lộn xộn. Có những đoạn rè nhiễu xen kẽ với các đoạn ngắn 5 giây ghi hình Bacon chạy trong rừng với giai điệu từ chiếc hộp nhạc vang lên. Cuối cùng là một cảnh trời tối, cho thấy Bacon đã chạy trong bao lâu. Anh ta đổ gục vào một thân cây để thở lấy hơi, nhưng người phụ nữ cầm hộp nhạc đã ở đám cây phía sau, bước tới gần anh ta hơn. Hay thực ra là teleport trong một khoảng cách ngắn tới gần anh ta hơn. Lúc này khuôn mặt cô ta có vẻ đang phân hủy, và hàm của cô ta mở rộng hơn trước. Không rõ là có phải một ảo ảnh quang học hay không, nhưng cô ta dường như có thêm một đôi tay đầy móng vuốt mọc lên từ phần lưng phía trên của cô ấy. Tuy nhiên, chất lượng của đoạn phim tệ hơn nhiều tại thời điểm này, vậy nên không thể biết được đó có phải là một năng lực của con ma đó hay là gì khác.

Hình ảnh rõ ràng cuối cùng là cảnh Bacon bị kéo ra khỏi khung hình của camera. Người phụ nữ dường như đang ngâm nga giai điệu của chiếc hộp nhạc cho tới khi Bacon biến mất hoàn toàn khỏi khung hình. Camera vẫn tiếp tục hoạt động cho đến khi một người đi qua tìm thấy. Có vẻ như Bacon suýt nữa đã quay trở lại được lối vào của khu rừng. Chỉ thêm một hai ngã rẽ đơn giản là anh ta có thể tới được đó.

Phân tích: Có vẻ như hộp nhạc mà Robert Bacon làm vỡ có chứa một spirit hay thứ gì đó tương tự. Nó trở nên thù hận khi anh ta làm hỏng cái hộp và bám theo anh ta đến phòng khách sạn. Không rõ sự xuất hiện của đám người đeo mặt nạ có vai trò gì, nhưng rõ ràng họ xuất hiện bởi vì họ cảm nhận được sự hiện diện của entity đó. Không rõ họ đã bắt Carl đi đâu. Hiện tại sẽ không có hành động nào được thực thi. Nhật Bản không thuộc phạm vi hoạt động của Tổ chức.

Tình trạng hồ sơ: Đóng.


----------------------------------------
Uhm, có vẻ như chúng ta gặp may đấy NoSleep. Tôi vừa thức dậy và thấy file này trong máy tính của tôi. Có vẻ như Tattle muốn chia sẻ một Hồ sơ khác với chúng ta. Tuy nhiên tôi cảm thấy hơi rờn rợn về mấy thứ liên quan tới onryo này. Ngay lúc này tôi thấy cần… cảnh giác với chúng. Đây là 2 Hồ sơ về onryo mà Tattle đã gửi cho tôi. Đó có phải là chủ đề của tháng này không? Tháng Tư Onryo ư? Uhm, không có đủ thông tin để kết luận, cho tới khi Tattle xuất hiện và nói gì đó. Trong lúc đợi, tôi sẽ vui vẻ nhận Hồ sơ này.

Tôi sẽ đi gặp bác sĩ về cơn đau đầu của tôi vào ngày mai, hy vọng có tình hình sẽ khả quan hơn. Và những cơn ác mộng thì chẳng khá hơn chút nào. Tôi vừa thức dậy một cách đột ngột cách đây vài phút sau khi mơ về... một thứ gì đó. Bây giờ tôi không thể nhớ được chính xác, nhưng tôi có nhớ là tôi không hề thích nó một chút nào. Eh. Không vấn đề gì, chỉ là những giấc mơ do stress mà thôi. Dù sao thì, bảo trọng nhé NoSleep!

-Secrets

Post a Comment

0 Comments